Mua trước trả sau

              Khoảng lặng cuộc sống - Lòng Mẹ_Phần II

              thachlc
              vào ngày 16/08/2014 câu trả lời • 198 lượt xem

              Hòa nghĩ, vì mình mà cả gia đình phải khổ sở như vậy. Không nghe tiếng đứa nào nữa, anh đoán chúng nó đã ngủ. “Chắc không đứa nào dám ngủ với má. Vì sợ mình lây bệnh cho má, má lây qua tụi nó. Có lẽ chúng đang lo sợ không biết mai má phân công ai đem cơm lên Nền Ngãi cho anh hai. Các em ơi! Anh hai sẽ không làm phiền các em nữa đâu!” Anh núp bên gốc cây còng, mặc cho sương rơi ướt người, anh muốn uống lấy tất cả những kỷ niệm để rồi mãi mãi anh sẽ đi xa.

              Sáng hôm mùng chín, con Thà vừa mở cửa đã thấy một giỏ tôm đầy ắp để trước hàng ba. Nhìn giỏ tôm bà Ngọc khóc: 

              “Anh hai mầy đem về cúng ba mầy đó!”.

              Chúng nó đứa thè lưỡi, đứa so vai. Chẳng đứa nào dám đụng vào giỏ tôm. Bà Ngọ tự làm lấy đem lên bàn thờ cúng ông Ngọ:

               “Ông ơi! Ông có linh thiêng hãy về đây chứng giám cho lòng thành của đứa con tàn tật và phù hộ độ trì cho nó!”.

              Mùa hè đến, cả ba đứa con Thà, thằng Lý, con Mân đều ở nhà. Đêm qua bà Ngọ bị sốt, sáng dậy không nổi, bà bảo chúng đứa đi chợ, đứa nấu cơm, đứa đem lên Nền Ngãi cho anh hai. Đứa nào cũng dành đi chợ hoặc nấu cơm và từ chối việc đem lên Nền Ngãi. Bà quát: 

              “Lũ súc vật! Chúng bây không có tình người! Còn ở đó cãi nữa tao giết không còn một đứa!”. 

              Song bà chỉ định, con Thà đi chợ, con Mân nấu cơm, thằng Lý đem lên Nền Ngãi. Thằng Lý quạo quọ, mặt chừ bự như cái mâm: 

              “Đem thì đem!”. 

              Còn mấy trǎm thước nữa mới tới Nền Ngãi, nó đặt xoong cơm, đĩa cá kho và tô canh bí lên bờ mẫu, gọi to lên: 

              "Anh hai ơi! Ra lấy cơm!”. 

              Nghe gọi, anh biết ngay thằng Lý, từ lúc lên đây tới giờ anh chưa gặp nó. Anh nhớ nó cồn cào. Nhiều lần anh định nói với mẹ kêu mấy đứa nhỏ lên cho anh thǎm, nhưng lại thôi. Sợ em thấy mình tàn phế nó buồn. Anh cố sức chạy ra khỏi chòi và gắng giọng hét lên: “Anh hai nghe rồi Lý ơi!”. Nhưng khi anh ra được tới chỗ để cơm thì thằng Lý đã quay mũi xuồng vào xóm chống đi như ma đuổi. 

              “Lý! Lý ơi!”. 

              Anh chạy theo, lại té lǎn cù xuống ruộng. Anh gượng đứng lên: 

              “Lý ơi! Dừng lại anh hai nói cái này!”.

              Nó vẫn chống sào xé nước. 

              “Má đâu?”. 

              Vẫn không quay đầu lại, nó đáp: 

              “Má bệnh!”. 

               

              long me 2

               

              Anh đứng lặng lẽ nhìn theo đến khi chiếc xuồng khuất trong bờ lá. Anh chậm chạp, nặng nề quay lại bưng xoong cơm về chòi. Không ǎn! “Không biết má bệnh gì? Có nặng lắm không? Má uống thuốc gì chưa? Mấy đứa nhỏ chǎm sóc má có chu đáo không? Má ǎn cơm hay ǎn cháo? Mình phải về nhà thǎm má ngay. Nhưng không được! Người mình lở lói như vầy. Tối mình sẽ về… sẽ về!”. 

              Anh ngồi bên cửa chòi trông mặt trời nhích dần… nhích dần tưởng như từng ly một. Từ khi sinh ra, lớn lên cho tới bây giờ anh mới thấy một ngày dài. Mặt trời ơi! Hãy quay nhanh thêm chút nữa! Nếu như có Đấng Tối Cao, người bảo rằng: “Hỡi tên cùi khốn khổ kia! Ta sẽ cho người toại nguyện một trong hai điều: Hoặc là ngươi lành bệnh, hoặc là mặt trời lặn ngay!”. Anh sẽ bảo: “Xin thưa! Con chọn mặt trời lặn ngay!”. Rồi chiều cũng dần buông theo quy luật tự nhiên. Mọi khi nghe tiếng cúm núm kêu chiều anh buồn não ruột, giờ lại thấy vui. Vừa chạng vạng tối, anh ép cây sào giữa hai bàn tay còi cọc, khó nhọc chống chiếc ghe đi. Anh neo ghe lại một khúc vắng cách nhà hơn ba trǎm thước rồi lên bờ lê bước về nhà. 

              Kia rồi! Cǎn nhà anh đã sống gần hai mươi nǎm, ẩn mình dưới một tán còng rộng lớn. Cây còng anh đã bứng từ sau hè đình đem về trồng từ mười nǎm trước. Tim anh như muốn vỡ. Cǎn nhà – Nền Ngãi cách nhau không đầy ba cây số, vậy mà suốt ba nǎm ròng rã anh mới được về thǎm. Giá mà bây giờ là ban ngày để anh nhìn rõ từng viên gạch lót nền, nẹp tre, tàu lá. Bỗng có ánh lửa phát ra từ con cúi, cầm con cúi là một người đàn bà, đứng bên cạnh người đàn bà là con Thà: “Chà, con Thà mau lớn quá, cao bằng má rồi còn gì!”. Anh muốn chạy đến với nó. Không thể! Nó nói:

              “Cảm ơn bác hai tới thǎm má con!”. 

              “Bây sao màu mè quá! Chỗ xóm giềng với nhau! Khi má mày khi tao! Nè, dạo này tao thấy má mày có cái gì hơi khác khác. Coi chừng bả lên Nền Ngãi hoài lây thằng Hòa đó! Thôi, bác hai về!”. 

              “Dạ!”. 

              Anh nhận ra tiếng bà hai Hội. Đường về nhà bà phải đi ngang qua chỗ anh đứng. Anh vội nhảy xuống bờ lá, thu mình co ro giữa mấy buội bập bè, muỗi bị động ổ vây lấy anh như hốt trấu vãi lên người. 

              Bà hai Hội bỗng đứng lại nói với con Thà còn ở giữa sân: 

              “Tao thấy có cục gì đen đen mới lǎn xuống đám lá!”. 

              “Có gì đâu, bác hai!”. 

              Bà hai Hội bước gấp đi. Anh tự hỏi: “Mình là ma sao?”. Câu nói của bà cứ vǎng vẳng bên tai anh”… coi chừng bả lên Nền Ngãi hoài, lây thằng Hòa đó!. Trời ơi! Lẽ nào tôi đã gieo rắc cǎn bệnh quái ác này cho má tôi? Má ơi! Hãy tha lỗi cho con! con sẽ không làm khổ má nữa đâu! Hòa bước lên bờ, quay trở lại ghe được một đoạn. Không, mình phải gặp má, phải thǎm má. Cả ngày nay mình trông đợi trời tối. Mình phải biết bệnh tình của má ra sao? Anh quay trở lại và nép mình bên gốc cây còng. Nhà đã đóng cửa, không thấy gì được bên trong, anh cố lắng tai nghe xem có tiếng mẹ. Hình như mẹ đã ngủ, chỉ mấy đứa em còn thức. 

              Con Thà: 

              “Hồi sáng mầy có gặp anh hai không?"

              Thằng Lý:

               “Em đâu dám nhìn! Em để cơm lên bờ mẫu rồi chống xuồng về!."

              Con Mân: “Không biết ngày mai má phân công ai đem cơm lên cho ảnh?”. 

              Con Thà: “Mầy là cái chắc!”. 

              Con Mân: “Eo ơi! Tởm quá! Vái trời cho má phân công chị!”. 

              "Đừng trù xui! mà nói nhỏ nhỏ thôi, má nghe được, bả chửi bây giờ!”. 

              “Phải rồi! Hồi chiều thằng Lý không lên trên lấy xoong về, sáng mai lấy gì dỡ cơm đem lên!. 

              “Lấy cái khác!”. 

              “Đặng bỏ thêm cái nữa hả?”.

               “Tại chị kỹ chứ mấy lần anh hai ǎn cơm không hết, má đem về hấp lại bả ǎn, có sao đâu!”. 

              “Mầy nói tao mới nhớ, hồi nãy bác hai nói coi chừng má lây anh hai đó!”. 

              “Má lây anh hai thì chỉ có nước em bỏ nhà đi thôi!”. 

              “Tao cũng vậy!”. 

              “Tao cũng vậy luôn!”. 

              Hòa nghĩ, vì mình mà cả gia đình phải khổ sở như vậy. Không nghe tiếng đứa nào nữa, anh đoán chúng nó đã ngủ. “Chắc không đứa nào dám ngủ với má. Vì sợ mình lây bệnh cho má, má lây qua tụi nó. Có lẽ chúng đang lo sợ không biết mai má phân công ai đem cơm lên Nền Ngãi cho anh hai. Các em ơi! Anh hai sẽ không làm phiền các em nữa đâu!” Anh núp bên gốc cây còng, mặc cho sương rơi ướt người, anh muốn uống lấy tất cả những kỷ niệm để rồi mãi mãi anh sẽ đi xa.

              Tác giả: T.H.L

              Có thể bạn quan tâm: