Mua trước trả sau

              Khoảng lặng cuộc sống - khi bạn sắp chết...

              thachlc
              vào ngày 13/08/2014 câu trả lời• 458 lượt xem

              Khi con người ta cảm nhận cái chết gần kề, họ sẽ nghĩ đến điều gì??? Câu trả lời chính là gia đình, là những người thân bên cạnh mình!

               

              Tiền bạc có là gì, hư danh có là gì, đến lúc bạn gần kề cái chết trong gang tấc, tất cả những thứ đó chỉ như cơn gió nhẹ lướt qua cuộc đời bạn, không còn sót lại thứ gì.

               

              Hôm nay, trong suốt 17 năm cảm nhận cuộc đời, lần đầu tiên tôi sợ hãi thật sự. Tôi đã suýt nữa nằm gọn trong gầm chiếc xe container dài hơn chục mét. Nhưng có lẽ là số tôi may mắn và cũng có lẽ là ông trời chưa muốn tôi chết. Ngay lúc tôi tránh được cái xe phóng như hung thần đó, tôi thở không ra hơi, không còn biết đến điều gì nữa. Nhưng ngay lúc đó, bạn biết không? Tôi đã nghĩ ngay đến mẹ... nghĩ đến ba...

               

              tin vào chính mình

               

              Tôi nghĩ đến khuôn mặt gầy guộc của mẹ biến sắc đến đáng sợ nếu nghe tin tôi có mệnh hệ gì. Mẹ tôi chắc không sống nổi mất.

               

              Tôi nghĩ đến sự đau khổ giấu vào tận sâu thẳm lòng của ba.

               

              Nghĩ đến tiếng khóc nấc nghẹn của hai chị. Nghĩ đến 2 đứa cháu nhỏ chẳng hay biết gì. Rồi tôi nghĩ đến 3 đứa bạn thân sẽ khóc hết nước mắt vì tôi...

               

              Từng dòng suy nghĩ cứ nối tiếp nhay xuất hiện trong đầu. Tôi biết, nếu chết đi, con người ta sẽ trở về với đất mẹ, sẽ chẳng còn vướng bận, liên quan gì đến cái cuộc sống nhân gian đầy xô bồ và bọn chen này nữa. Có lẽ nếu ra đi thì tôi cũng thấy thanh thản vì đã được sống một quãng thời gian đủ dài để cảm nhận hết những ái ố hỉ nộ trên đời... và một điều nữa là nếu chết đi, tôi sẽ không cảm thấy đau nữa, sẽ nhẹ nhàng mà thanh thản...

               

              khoang lang cuoc song

               

              Nhưng nỗi đau của những người ở lại đã làm tôi thức tỉnh. Tôi phải sống, sống vì những tình cảm mà ba mẹ, người thân dành cho tôi. Tôi bắt đầu thấy sợ hãi cái chết, tôi bắt đầu biết sợ cái gọi là biến mất vĩnh viễn. Tôi sợ nỗi đau mẹ phải mang suốt những năm tháng còn sống, tôi sợ những giọt nước mắt, những tiếng gào thét của những người thân tôi, tôi sợ những nỗi buồn sẽ theo họ mãi...

              Bạn có hiểu được cảm giác đó???

              Và giờ đây, khi ngồi hồi tưởng lại cảm giác đó, tôi vẫn thấy sợ hãi và cũng thật may mắn. May mắn vì tôi vẫn được sống, may mắn vì tôi vẫn tiếp tục được nhận tình yêu thương vô bờ của người thân tôi....

              (...)

              Có thể bạn quan tâm:

              SẢN PHẨM ĐƯỢC HỎI NHIỀU